g Từ Thạnh làm đại Ðô đốc, quản thủ thủy bộ hơn 3 vạn dẫn đến Nam Từ cự địch.
Từ Thạch vâng lệnh ra đi.
Lúc ấy, Tôn Thiều bước ra nói :
- Chúa Thựợng ủy thác cho Ðại tướng bắt Tào Phi. Vậy nên phát binh cho sớm để chặn bắt địch, nếu đợi Tào Phi đến tôi e muộn. quá .
Từ Thạch nói :
- Tào Phi thế mạnh, lại có danh tướng làm tiên phuông. Không nên khinh địch. .Ta sẽ có cách phá nó .
Tôn Thiều thưa :
- Tôi có ba ngàn quân mã, lại thuộc đường nơi Quảng Lăng. Tôi nguyện quyết chiến với Tào Phi .
Từ Thạnh nhất định không nghe .
Tôn Thiều cứ nằng nặc xin đi.
Từ Thạch nạt lớn :
- Ta sẽ trị tội tướng nào không tuân lệnh !
Tôn Thiều nói :
- Chém thì chém, nhưng cho tôi ra đánh một trận đã . Từ Thạnh nạt tả hữu dẫn ra chém. Nhưng Tôn Quyền hay được bèn đến nơi mà cứu Tôn Thiều.
Thiều quì móp khóc :
-Tôi không tiếc mạng sống nhưng chỉ tiếc không được đi đánh Tào Phi .
Tôn Quyền bèn dẫn Tôn Thiều ra mắt Từ Thạnh mà rằng :
- Tôn Thiều vì khí quyết, trí dõng nên phạm đến quân pháp xin Ðô đốc hãy dung y một phen .
Từ Thạnh tâu :
- Tôi cũng vị tình mà tha tội tử cho đó, song nếu còn sơ xuýt nữa thì khó mà dung .
Tôn Quyền bèn khiến Tôn Thiều lạy tạ Từ Thạnh.
Tôn Thiều không chịu, lại quát lớn :
- Theo tôi, phải đem binh đánh Tào Phi thì tôi mới lạy, bằng không thà chịu chết chứ không phục .
Từ Thạnh nghe nói mặt hầm hầm.
Tôn Quyền nạt Tôn Thiều ra ra; nói :
- Nếu không có thằng ấy trong quân ngũ, cũng không hại gì cho Ngô . Nói xong trở về !
Ðêm ấy Từ Thạnh được tin báo :
- Tôn Thiều lén dẫn 3 ngàn quân sang sông rồi !
Từ Thạnh e ngại, bèn khiến Ðinh Phụng dẫn thêm quân qua sông tiếp ứng.

Còn Tào Phi, ngự giá đến Quản Lăng thì đạo binh tiên phuông đã đến dàn ra nơi mé sông rồi.
Quân thám thính về báo :
- Bên bờ phía Nam. Không thấy một bóng quân sĩ nào cả .
Tào Phi cười nói :
- Ðó là kế nghi binh của địch đó .
Nói rồi bèn khiến quân chèo thuyền ra giữa sông quan sát, thì không thấy tên địch nào cả, bèn quay lại hỏi :
- Ta nên qua sông chăng ?
Lưu Hoa thưa :
- Phải nên đề phòng, việc binh hư hư thiệt thiệt, nên đợi vài ngày xem sao .
Tào Phi y kế, truyền quân đóng nơi mé sông nghỉ ngơi.
Ðêm ấy vòm trời tối đen , Tào Phi không thấy một bóng đèn đuốc thì làm lạ.
Các tướng đều nói :
- Chắc binh Ngô đã vỡ mật .
Tào Phi nghe nói chỉ mỉm cười.
Sáng hôm sau, sương mù vây bủa , đến lúc tan sương, thì thấy bên Giang Nam doanh trại đâu đó chỉnh tề.
Tào Phi thất kinh nói :
- Chỉ có một. đêm mà doanh trại chỉnh tề . Thiệt lạ ?
Binh Ngụy thấy trên thành binh mã rộn ràng thì cả sợ .
Tào Phi than :
- Dù ta có muôn ngàn binh sĩ cũng khó mà chiếm được. Nói chưa dứt thì bỗng có cuồng phong nổi lên, thuyền bè xao động. Tào Chơn vội sai Văn Sánh chèo thuyền ra cứu giá. Chính Văn Sánh nhảy xuống thuyền mà phò Tào Phi chạy trốn. Lúc ấy lại có tin báo :
- Trường An bị Triệu Vân đánh rất gắt .
Tào Phi thất kinh, hối quân sĩ lui về . Chúng quân mạnh ai nấy chạy. Phía sau binh Ngô rượt tới. Tào Phi phải bõ hết đồ ngự dụng mà chạy. Thuyền rồng vừa lướt tới sông Hoài thì quân của Tôn Thiều ào ra đớn đường.
Quân Ngụy chống không nổi chết cả phân nữa . Chư tướng phải ráng chống cự mới qua được sông Hoài .
Ði được ba mươi dặm thì gặp lửa bắt từ đầu gió cháy xuống.
Tào Phi cả kinh, vội nhảy xuống thuyền nhỏ mà vào bờ . Thuyền rồng cũng bị cháy rụi .
Tào Phi vừa lên ngựa thì gặp Ðinh Phụng , Trương Liêu giục ngựa đến đánh, bị Phụng bắn một mũi tên vào lưng, nhờ Từ Quáng cứu mới khỏi . Sau đó, cùng phò Tào Phi mà chạy . Binh sĩ hao vô kể .
Tôn Thiều, Ðinh Phụng thừa thế rượt theo cước ngựa và thuyền chiến.
Binh Ngụy đại bại Từ Thạnh trốn thẳng được Tôn Quyền trọng thưởng . Còn Trương Liêu về đến Hứa Xương bị mũi tên nặng quá cũng chết luôn.

Nói về Triệu Vân mới đánh vài trận mà giết binh Ngụy quá nhiều . Bỗng có chiếu của Hậu chúa và thơ của Khổng Minh truyền phải lui binh về, để Mã Siêu giữ tại Dương Bình Quan. vì Nam Man đang khuấy rối ở Ích Châu .
Triệu Vân tuân lệnh.
Lúc ấy tại Thành Ðô, Khổng Minh đang chuẩn bị binh mã lo việc Nam chinh. 

Hồi 87

Dẹp giặc Rợ, Hán Thừa Tướng thân chinh
Chống binh Trời, Nam Man Vương bị bắt
Khổng Minh ở Thành Ðô đang lo luyện tập quân sĩ, chỉnh đốn triều chính, bỗng có tin báo Mạnh Hoạch dấy binh tại đất Kiến Ninh.
Quan thái thú ở đó lại liên kết với giặc mưu phản. Cả quan thái thú quận Trương Kha là Châu Bao với thái thú quận Việt Huê là Cao Ðịnh đến đầu Mạnh Hoạch. Riêng Thái Thú Vĩnh Xương là Vương Cang cố thủ không chịu đầu .
Khổng Minh bèn tâu với Hậu Chúa :
- Nay Man Vương Mạnh Hoạch không phục triều đình . Ðó là đại họa, nên tôi phải đến đó chinh phạt .
Hậu Chúa nói :
- Phía Bắc có Tào Phi, Nam có Tôn Quyền, đang tranh hùng với ta . Nay Tướng phụ bỏ đi thì trẫm làm sao lo được . Khổng Minh tâu :
- Ðông Ngô mới kết thân với ta . Còn Tào Phi vừa thua Ngô một trận, nhuệ khí đã tan, còn đâu mà tính xa được. Nay Lý Nghiêm trấn nơi Bạch Ðế Thành cũng đã sức ngăn Lục Tốn ; Mã Siêu nơi Hớn Trung. Tôi lại để Quan Hưng và Trương Bào làm cứu ứng bảo vệ bệ hạ . Như vậy khỏi lo . Nay phải làm cho Man Vương phục triều thì mới tính việc Trung Nguyên được .
Bỗng Vương Liêu tâu :
- Không nên ! Thừa Tướng là rường cột đi chinh phạt nếu có bề nào thì nguy cấp lắm !
Khổng Minh nói :
- Ta phải đích thân chinh phạt Man Vương mới được .
Các quan can gián đôi ba phen, nhưng Khổng Minh nhất định ra đi .
Hôm sau, Khổng Minh từ giã Hậu Chúa rồi khiến Trương Huyền làm tham mưu, Bí Vĩ, Triệu Vân, Ngụy Diên làm đại tướng, thống lãnh các đạo binh. Vương Bình, Trương Dực làm phò tướng. Quân binh chừng 50 vạn, nhắm Ích Châu tấn phát.
Ðến giữa đường gặp Quan Sách, con Quan Công đến thưa :
- Từ ngày Kinh Châu thất thủ tôi lánh nạn để dưỡng bịnh nên không theo Tiên Chúa được. Nay xin ra mắt Hậu Chúa
để cùng phò Quốc Gia .
Khổng Minh liền cử Sách làm Tiền Bộ tiên phong .
Còn Ung Khải hay tin Khổng Minh đến thì bàn với Cao Ðịnh và Châu Bao chia binh thành 3 đạo, nghinh địch.
Cao Ðịnh lại sai Ngạt Hoán làm Tiền Bộ Tiên Phong. Ngạt Hoán cao chín thước, mặt mày xấu xa, dữ tợn tay cầm cây Phương Thiên Họa Kích, có sức cự nổi muôn người, dẫn đại binh đến thẳng nơi quân Thục.

Còn Khổng Minh đem binh đến Ích Châu gặp binh Ngụy Diên, với Trương Dực, Vương Bình gặp Ngạt Hoán kéo tới, hai bên bày trận thế.
Ngụy Diên hét :
- Phản tặc ! Hãy đầu đi .
Ngạt Hoán cả giận hươi trượng đánh nhau. Ðược vài hiệp thì Ngụy Diên giả thua chạy, Hoán rượt theo. Bỗng gặp hai đạo phục binh của Vương Bình và Trương Dực xông ra ép lại. Phía trước Ngụy Diên quay ngựa lại vây Hoán bắt sống đem về nạp Khổng Minh.
Khổng Minh nói :
- Cao Ðịnh là ngươi trung nghĩa, vì nghe lời Ung Khải nên mới như vậy. Thôi ta tha cho ngươi về nói với Cao thái thú, hãy ra qui hàng sớm đi !
Ngạt Hoán cả mừng, lạy tạ rồi về ra mắt Cao Ðịnh kể lại đầu đuôi, ca tụng Khổng Minh vô cùng.
Cao Ðịnh còn nửa tin nửa ngờ thì hôm sau binh Thục lại đến khiêu chiến.
Ung Khải và Cao Ðịnh bèn ra cự.
Tướng Thục giả thua bỏ chạy. Khải và Ðịnh rượt theo bị phục binh Thục ào ra như nước lũ. Cả hai bỏ chạy. Binh Thục bắt được binh Ung Khải và Cao Ðịnh vô số kể .
Khổng Minh bèn truyền nhốt binh của Ung Khải một nơi, của Cao Ðịnh một nơi rồi rao lên là hễ binh ca Cao Ðịnh thì được tha, còn của Ung Khải thì phải giết. Vì thế khi cho quân đến hỏi bọn tù binh thì tên nào cũng khai là của Cao Ðịnh.
Khổng Minh bèn thả hết về và nói :
- Ung Khải đã đến đầu ta và hẹn đem thủ cấp Cao Ðịnh và Châu Bao đến nạp, nên ta không nỡ giết chúng bây. Từ nay chẳng nên làm phản nữa ! Khi quân về đến trại ra mắt Cao Ðịnh, bày tỏ mọi chuyện. Ðịnh lén sai người đến dinh Ung Khải thám thính. Lại sai người đến trại Khổng Minh dò xét. Tên quân ấy chẳng may bị Khổng Minh bắt.
Khổng Minh bèn cố ý nhận nó là quân của Ung Khải mà rằng :
- Nguyên Soái của ngươi đã hứa đem nạp cho ta thủ cấp của Cao Ðịnh. Sao lại lỗi hẹn ?
Nói rồi bèn viết thư đưa cho tên quân cầm về giao Ung Khải. Tên quân bèn về trao thư cho Cao Ðịnh.
Cao Ðịnh xem thư xong cả giận, mắng Ung Khải là đứa phản nghịch. Sau đó kêu Ngạt Hoán đến luận bàn.
Hoán nói :
- Khổng Minh là người nhân đức, nếu ta bội phản thì việc chẳng lành. Vả làm việc ta bội phản chính là do Ung Khải. Vậy phải giết y mà đầu Khổng Minh là hơn .
Cao Ðịnh nói :
- Vậy phải liệu kế ra tay !
Ngạt Hoán thưa :
- Ðêm nay tôi chờ, hễ nó thua chạy về thì tôi lấy đầu .
Sắp đặt xong, đêm ấy Cao Ðịnh kéo binh đánh trại Ung Khải.
Ung Khải thất kinh lên ngựa chạy vòng ra phía sau trại, bỗng có đạo binh của Ngạt Hoán phục sẳn xông ra. Hoán liền chém Ung Khải bay đầu, rồi đem về cho Cao Ðịnh. Cao Ðịnh bèn đem đến trại Khổng Minh mà hàng.
Khổng Minh nạt Cao Ðịnh rồi truyền đem ra chém.
Cao Ðịnh cả sợ nói :
- Tôi đã đầu sao còn chém ?
Khổng Minh đáp :
- Ngươi đến trá hàng há ta không biết sao ?
Cao Ðịnh nói :
- Sao Thừa Tướng lại nghi tôi như vậy ?
Khổng Minh bèn rút phong thư ra mà nói :
- Châu Bao viết thư cho ta nói ngươi và Ung Khải rất thân . Chẳng lẽ một phút ngươi giết Ung Khải sao ?
Cao Ðịnh khóc lóc van xin.
Khổng Minh lại buộc phải bắt được Châu Bao mang nạp mới tin.
Cao Ðịnh thưa :
- Tôi xin lấy đầu Châu Bao dâng ngài !
Nói đoạn bèn dắt Ngạt Hoán dẫn binh thẳng đến dinh Châu Bao mà mắng :
- Ðồ thất phu , sai mi viết thư cho Gia Cát Thừa Tướng làm ly gián mà hại ta ?
Châu Bao còn đang sững sờ thì Ngạt Hoán nhảy tới chém Châu Bao chết tốt. Sau đó, Cao Ðịnh dẫn binh và đem thủ cấp Châu Bao về dâng Khổng Minh.
Khổng Mình cười lớn :
- Ấy là ta có ý cho ngươi giết hai tên giặc cho rõ lòng trung của ngươi đó . Bèn phong Cao Ðịnh làm Ích Châu thái thú, Ngạt Hoán làm Nha Tướng. Từ đó ba xứ binh mã đều bình. Rồi Khổng Minh lại đến Vĩnh Xương.
Vương Cang ra nghinh tiếp nói :
- Thành này giữ được cũng là nhờ Lữ Khải !
Khổng Minh bèn sai gọi Lữ Khải đến khen thưởng , lại hỏi :
- Ta nghe ông ở đất Vĩnh Xương là bậc cao sĩ, vậy có kế chi để bình Nam Man chăng ?
Lữ Khải liền dâng lên Khổng Minh bức họa đồ thưa :
- Từ khi lên làm quan, tôi đã biết người phương Nam muốn phản, nên đã sai người vào nội địa vẽ bản